Ta ngồi đó bên khung trời đổ nát

Nhìn mây trời vần vũ điệu “sắc – không”

Chim mỏi cánh bay về nơi vô định

Cây trơ xương ủ rũ giữa mùa Đông…

 

Ta ngồi đó giữa buồn – vui nối tiếp

Giữa chập chùng hờn giận với chờ mong

Giữa thương – ghét trăm năm đời mộng mị

Giữa khổ đau – hạnh phúc đã bao lần…

 

Ta ngồi đó nhịp đời buông tiếng hát

Khúc vô thường: thành, trụ, hoại, không

Trăm năm sống – một lần qua cõi mộng

Sao chân ta chưa thể bước thong dong?

 

North Carolina – Hoa Kỳ, January 2016

Lê Bích Sơn

BÌNH LUẬN

Nội dung bình luận
Vui lòng nhập tên