Ai mời xuân đến khai chồi biếc

Một giọt sớm mai trả xuống đời

Còn nhớ một mùa xuân, tôi ôm “nỗi lòng thế gian” đi tìm Ngài Di Lặc để trả cho Ngài và xin Ngài ban cho tôi một tiếng cười, bởi tôi nghĩ: tiếng cười của Ngài sẽ xua tan màn đêm nơi trần thế, xoa dịu những tâm hồn chất chứa khổ đau, phiền não, khơi dậy tình thương yêu của chúng sinh muôn loài… Nếu ai chịu lắng nghe Ngài cười thì tâm luôn được thanh tịnh, mỗi ngày trôi qua là một ngày xuân tươi mới khiến lòng người thêm rộng mở, nụ cười xuất phát từ trái tim từ bi sẽ lan tỏa khắp muôn phương…

Mùa xuân mang ý đạo đầu tiên của tôi là ngày tâm tôi hòa với đạo, cảm ứng được ánh sáng huy hoàng của đạo bao trùm thế gian, sức mạnh kỳ diệu không thể nghĩ bàn, trong giây phút đó tôi như được giải thoát khỏi sự náo nhiệt đang diễn ra xung quanh, vũ trụ là một quả cầu vàng rực rỡ…

Đêm giao thừa, mọi người đi lễ chùa và mang theo những niềm vui chia sẻ cùng Phật, bày tỏ với Phật tâm nguyện của mình, nhưng khi Phật trả lời rằng: “Hãy là người biết Cho” liệu có ai nghe thấy không nhỉ?! Nếu ai cũng chịu nghe rồi làm theo lời Phật thì cái Nhận cũng trở thành vô số.

Là Phật tử, từ ngày được sống trong đạo Phật đến nay trong lòng tôi cảm nhận được không khí của ngày xuân hiện hữu khắp nơi nơi, niềm vui với đạo nở hoa thơm ngát, thường tưởng nhớ đến con đường của Đức Phật đã từng đi qua. Nơi nào có dấu chân của Ngài thì nơi đó có sự an vui, nơi đó có mùa xuân vĩnh hằng…

Mùa xuân thiên nhiên biểu hiện sự đổi thay của đất trời, là sự khởi đầu của vạn hữu trong thế gian, quy luật của sinh diệt, sớm nở tối tàn, xuân đến rồi đi muôn đời vẫn thế… Chỉ có mùa xuân đến từ Đạo, hoa nở từ sự giác ngộ mới là bất tử.

Trong những buổi sinh hoạt đạo tràng, ngồi trong nhà Phật, chiêm bái hình tượng Phật, nghĩ nhớ đến Phật, lòng từ bi của Ngài đã phát khởi trong tâm tôi một đức tin sâu dày, chỉ có con đường chánh pháp mới đưa ta ra khỏi bể khổ, vô thường đến bờ giải thoát. Đấng Giác ngộ vì muốn cứu vớt chúng sinh ra khỏi u mê ngàn kiếp nên Ngài đã dùng thân tâm trí tuệ của Ngài mà giáo hóa độ sinh, cảnh giới “vô ưu” của Ngài cũng đi vào trong tâm mỗi người nhưng mấy ai chịu mở cánh cửa đó ra, tận hưởng sự an lạc vô tận từ chân tâm… Tôi nhớ Phật vô cùng, tôi thường khóc nhưng đó là những giọt nước mắt của sự bình yên, hạnh phúc vì tìm thấy Chánh đạo, tôi không ngại việc lội xuống bùn để hái những đóa sen tinh khiết dâng lên Phật mỗi ngày.

Hình ảnh của các thầy Tỳ kheo rất giản dị. Vì sao tư tưởng của người tu hành chân chính không khác nhau, cho dù trong thực tế họ ở những nơi cách xa nhau, không trao đổi với nhau, không bao giờ gặp nhau nhưng mà việc làm lại giống nhau, vì họ thấm nhuần tư tưởng của Đạo Phật một cách sâu sắc, nên khi đã có cùng chí nguyện rồi thì pháp hành sao chẳng giống nhau. Khi ánh sáng hội tụ về một điểm thì tạo nên sức mạnh vô biên, đốt cháy tạp niệm nhiễm ô, trả lại cái thanh tịnh vốn có cho bản tâm.

Xuân Di Lặc, xuân an lạc. Không gian mùa xuân đưa con người gần gũi về với thiên nhiên, đất trời rộng mở nên lòng người cũng rộng mở, đây là cơ hội để con người khởi lên mối giao cảm với trời đất, mối đồng cảm giữa sự thanh khiết của vũ trụ bao la với cái thanh tịnh thuần khiết trong tâm hồn. Khi đã có sự hòa nhập thì cánh cửa an lạc mở ra, con người như được sinh ra lần thứ hai. Ta đón nhận cuộc đời không phải bằng tiếng khóc vỡ òa mà bằng một tâm thái hỷ lạc hòa nhịp cùng vạn vật.

Đừng để mùa xuân của Phật chìm vào hư không để rồi đến lúc trải qua bao mùa khô héo lạnh lẽo không chịu nổi ta mới nhớ tới và đi tìm, hãy đem lòng từ bi của Ngài mà kết nối thương yêu, sưởi ấm cho tâm hồn băng giá của nhân gian.

 Chào đón cuộc đời trong tỉnh thức

Nụ cười Di Lặc – Xuân vĩnh hằng…

 Diệu Hương, Lạng Sơn

(nguồn: Tuyển tập Tri thức Phật giáo số 1, năm 2011, tr. 9-10)

BÌNH LUẬN

Nội dung bình luận
Vui lòng nhập tên