Nụ cười chở nắng .. - Phật Giáo Việt Nam

Nụ cười chở nắng .. - Phật Giáo Việt Nam

KÍNH MỪNG LỄ VU LAN - BÁO HIẾU

 
Tìm kiếm
Thư viện hình ảnh
Âm lịch
Liên kết Website
Trắc nghiệm
Facebook Fanpage

Nụ cười chở nắng ..

image03.jpg

nắng vỡ bên song cửa

hoa ngọc lan thoảng cười

mùi hương theo cơn gió

lay động khẽ không gian

 

đêm về, trăng chưa có

nắng đã tắt trên đường

vào căn phòng xưa cũ

ngọn đèn vẫn chờ trông

 

tay chạm vào hư vọng

ánh sáng chợt bừng lên

nụ hoa xưa còn mở

kéo nhẹ ánh trăng về

 

đi trên dòng thác đổ

cây cầu xưa rêu phong

trên lối về quê cũ

chiếc áo nhẹ nhàng bay…

 

Ngày thật dài cho người sống đời không ý nghĩa, nhưng lại thật ngắn, cho người mang lý tưởng, muốn mang lửa yêu thương vào đời. Trong cuộc trần ai, ai say ai tỉnh, cũng chỉ là giấc mộng. Chúng ta chạy theo từng cơn nắng, nắm sớm chiều hôm, như bắt gặp những hư ảo cuộc đời. Thấy trong nắng có muôn vàn ánh sáng lung linh, tạo hình muôn sắc. Có thể là hình ảnh vũ trụ bao la, chói loà, có thể là vầng trăng trước ngõ, có thể là những bước chân đi nhịp nhàng, trở về. Những hạt nắng nâng niu, theo góc đời người như hình như bóng, có thoảng hương hoa làm say đắm lòng người, lay động khẽ không gian, làm vỡ ra pháp giới, có ánh sáng làm ngưng đọng lời thơ, có hương vị niềm vui của tách trà của buổi sáng nay, khi nắng rớt rơi trên chỗ ngồi, trên tách trà và nhảy múa trong lòng tách trà. Thật đẹp kỳ diệu.

            Có cần gì phải nói với nhau, chia ngôi thứ giữa ngày và đêm. Có cần gì phải gọi nắng để nắng tràn lan trên khắp mọi con đường, lung linh, rơi các hạt thủy tinh, long lánh và tan vỡ. Tan vỡ là sự thật của các pháp” vô tự tính”, chỉ biến hiện khi đầy đủ nhân duyên, để nên hình nên sắc, để gọi là nắng.

 

Em muốn ngồi gần nữa, có sao đâu

chiếc ghế lung linh có từng hạt nắng

mỉm cười rạng rỡ phủ mắt thân ta

trời trong xanh, gió thổi hanh hanh

 

cứ nhảy múa trên lòng tay mờ ảo

cứ vui đùa khi thanh sắc còn hoang

hãy mở lòng ra, thấy cả bầu trời

mở tuệ giác, chia muôn người ánh sáng …

 

            Ta vẫn gọi tên màu nắng, cho sương đêm êm dịu, cho ngày có chút niềm vui, cho người người nhìn thấy nhau, như ôm ấp từng tấm lòng khi hoạn nạn, khi gian nan, khi bất hạnh có mặt, xoá tan bóng tối làm ngăn cách con người. Nắng đã biến thành là thứ tâm linh vô giá, che chở cho đời, cho con người, như bàn tay của Bồ tát Quán Thế Âm, đem niềm vui hạnh phúc cho nhân loại. Đời sống vị kỷ thật chán, chỉ thấy mình ta, cô tịch trong bản ngả, trở thành một tai hoạ cho muôn người, khi được nuôi dưỡng, nhân lên. Tấm lòng vị tha, đến với nhau, tiếp cận nhau trong bóng mát của Giáo pháp sẽ là nhu yếu phẩm tối cần thiết cho nhân loại trong thời buổi nhiểu nhương, mất định hướng hiện nay.

           

Tay cầm tràng hạt niệm kinh

từ vô thuỷ đó, lời kinh sắc màu

phiến kinh ngày đó hình hài

chừ như ngày tháng gọi đi mất rồi

 

Phật về ngự giữa cõi tâm

chẳng e mưa gió lấm phai chân tình

ta nghe một thoáng hương kinh

trong vô tự đó Phật từ mười phương…

             Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…

  Ngày 15.07.2011

 Một buổi chiều sau giờ thiền toạ

 

Cư sĩ Liên Hoa

BÌNH LUẬN








CÁC TIN LIÊN QUAN

1 2 3 4 5
TOP
sanpham_detail array(2) { ["com"]=> string(8) "bai-viet" ["id"]=> string(3) "724" }