HOÀI NIỆM!!! - Phật Giáo Việt Nam

HOÀI NIỆM!!! - Phật Giáo Việt Nam

KÍNH MỪNG LỄ VU LAN - BÁO HIẾU

 
Tìm kiếm
Thư viện hình ảnh
Âm lịch
Liên kết Website
Trắc nghiệm
Facebook Fanpage

HOÀI NIỆM!!!

image003.jpg

Mộ phần sau khi đã lấp đất và phủ lên đó những vòng hoa tươi đầy thương tiếc tiễn đưa chú tôi đến nơi an nghỉ vĩnh hằng.

 

Miền Đông nước Mỹ thành phố Philadelphia gần New York, cuối tháng hai dương lịch khí trời lạnh se thắt thịt da, những đụn tuyết như những khối đá bào hai bên vệ đường vẫn chưa tan, lẫn lộn tô điểm trên những cành lá thông khô.

 

 Hôm nay 29/2, nơi đây đón nhận chú tôi như một chân lý, chú đã chọn chốn này rồi bỏ lại cuộc đời để về sống trong lòng đất ấm áp, trên là bầu trời xanh thăm thẳm, dưới là màu xanh của cỏ cây như ôm lấy dòng nhân sinh đang di chuyển  miệt mài, tìm kiếm hạnh phúc cho mình bằng nhiều con đường khác nhau. Không gian thênh thang u tịch với mộ bia, làm người có lẽ ai  cũng ít nhất một lần mơ ước được nhẹ nhàng bay bổng.

 

 Cách đây hơn hai tuần, ngày mồng hai Tết chú tôi trở bệnh, chú đang nằm trên giường bỗng té xuống đất và theo lời thím tôi quả quyết "hạ thổ" điềm giữ, khó có ai qua khỏi. Mọi cách chữa trị bằng thuốc men và bệnh viện không còn hiệu quả, lúc tỉnh, lúc mê, tin tức điện thoại thư từ nhanh chóng thông báo đến các miền Mỹ, Việt, Canada. Sáu người con trai cùng với vợ con lần lượt trở về để gặp mặt lần cuối, chú tôi với ánh mắt từ giã, bàn tay siết chặt ấm áp tình thương. Ông tỉnh táo lạ thường trước khi về thế giới vô thủy vô chung, lúc đó là gần ba giờ chiều ngày chủ nhật vừa qua.

 

 Mùa hè rồi, tôi đã đưa hai con về thăm ông bà vì sợ thời gian không còn nhiều. Tôi vui vì chỗ ở của ông bà đã được sửa lại khang trang tiện nghi hơn xưa, không phải leo lên cầu thang nữa.Tôi có dịp thay ga giường, cắt móng tay chân, tắm gội, thay áo quần sạch sẽ cho chú tôi. Ngồi trên ghế Salon, chú thong thả uống từng ngụm sữa Ensure, tôi bóc cho chú ăn những trái bòn-bon to tròn ngọt lịm mà cô con dâu thứ Ba đã mua ở chợ Tàu Toronto và khi mang về phải dấu kỹ khi qua biên giới Canada. Trông chú tươi tỉnh, nói cười vui vẻ ân cần, mời tôi cùng ăn. Dù trí nhớ không còn minh mẫn nhưng rất dễ xúc động khi nhắc đến tình cảm gia đình.

 

 Bỗng có tiếng gõ cửa, tôi ra mở cửa và có ba vị tu sĩ bước vào, tôi không khỏi ngạc nhiên khi nhận ra một người là chú họ gọi Bà Nội tôi bằng cô, nay là một tu sĩ Phật giáo - thầy Thích Kiến Như khoác áo tràng màu cam, còn trước đó ông là luật sư, gần hai chục năm nay đến vùng này và đang tìm nơi xây dựng một ngôi chùa, ghé qua thăm anh. Dĩ nhiên tôi và thím không quên việc cúng dường. Khi vị tu sĩ ra về chú tôi nhất định chống gậy ra tiễn chân, đứng trước cửa nhà bịn rịn khóc to khi vị tu sĩ niệm Phật từ biệt. Dìu chú vào trong, tôi mới nước mắt lưng tròng vì vui mừng, khi biết chú mình đang quay về với Phật mà trước kia ông không có chút niềm tin nếu không muốn nói là chống đối.

 

 Lần cuối là qua điện thoại, tôi nói với chú vài lời, mong chú cố gắng sống thêm đến tháng Tư khi mùa hoa anh đào nở để tôi có thể lên thăm… nhưng chú chỉ ú ớ vài tiếng để rồi sau đó im lặng mãi mãi...

 

 Giờ đây, tôi đang ngồi trong chiếc Cadillac to đẹp và sang trọng đang lăn bánh rời khỏi nghĩa trang, chúng tôi về thành phố rồi đến nhà hàng dự bữa cơm chay thân mật. Thím tôi ngồi phía trước, trông tội nghiệp, bà cũng  già yếu nghễnh ngãng và tự ví mình như đã mất một cánh tay, tôi ngồi sau lưng thím, bên cạnh tôi là cậu Hai con cô Tư từ Florida đến. Tuy tôi nhỏ hơn họ mười ba tuổi nhưng ba tôi là con trưởng và lấy vợ muộn nên tôi rất hãnh diện làm bà chị nhỏ tuổi. Lâu lắm rồi chị em mới có dịp ngồi bên nhau cùng chung một tâm trạng như trên cùng chuyến tàu xa quê hương năm nào, dễ thường cũng hơn ba chục năm rồi! 

 

 Tình thương chôn kín lâu nay vì xa cách, giờ có dịp gần gũi khi nhìn lại và nghĩ về cậu em - chàng trai trẻ đầy sinh lực, học thức vốn dòng hào kiệt - cháu của Hoàng Diệu, tuổi mười tám lên đường sang Mỹ du học là em cô cậu của tôi đó, khi tôi còn chưa cắp sách đến trường và chưa một lần gặp gỡ. Sau khi đã có bằng thạc sĩ về kinh tế, nhân duyên cậu phải lòng cô gái Huế cũng đi du học và lập gia đình, rồi làm giám đốc ngân hàng, đã có hai con mà đến giờ chị em tôi mới gặp mặt lần đầu. Một tiếng dạ thưa chị, hai tiếng cảm ơn chị té ra văn hoá  Mỹ đã dạy cậu ta lịch lãm như vậy sao?

 

 Qua bao trôi nổi dập dềnh của cuộc đời, giờ đây bên cạnh tôi là ông già ngoài bảy mươi, lặng lẽ giữ hộ chị túi xách sợ tôi sẽ để quên lần nữa. Cậu trầm tĩnh, hiền lành như đã thực tập thiền định. Dòng tâm thức của tôi đang chảy miên man thì lạ thay ông tài xế đã bao lần đến đây nay chạy lạc đường dừng lại ngay điểm khởi hành. Một lần nữa chúng tôi đưa ánh mắt đến mộ phần nổi bật hoa tươi. Có lẽ nào chú tôi chưa muốn thím ra về? Cảnh đìu hiu bao phủ khu mộ, dưới ánh nắng vàng nhạt, chút ớn lạnh lùa qua thân và tôi tin rằng có đời sống vô hình.

 

 Người tài xế được người canh gác ở đây chỉ đường, xe lại tiếp tục lăn bánh. Còn một nhân vật quan trọng lớn bậc nhất là chú Út đến từ Việt-nam tiễn đưa và nói lời từ biệt anh. Ông nội tôi xuất thân từ gia đình đã qua nhiều đời làm địa chủ, giàu có bậc nhất trong làng và người xưa có câu ''ruộng cò bay thẳng cánh''. Ông tôi theo Nho học và  làm quan Tá Lý bộ Lại ở triều đình Huế. Quê ở làng Bích Trâm tỉnh Quảng Nam, bà nội tôi quản lý ruộng nương thu hoạch ngày mùa, lo cúng giỗ ông bà tổ tiên, dành dụm tiền bạc để nuôi con cái học hành xa tận Hà-nội, để duy trì truyền thống gia đình “thông minh, kiên cường và bản lĩnh”. Bà nội tôi là con nhà gia thế “môn đăng hậu đối” ở Đa Hoà, tuy đã già nhưng trông bà thanh cao và phúc hậu, về đạo đức thì bà cố tôi được truyền tụng như một vị bồ tát của gia tộc, bà thường lập đàn cúng chay phóng sanh, nạn đói  năm 1945 bà đã mở kho lúa gạo cuả gia đình phát cho dân nghèo. Năm 1954, Ba má tôi, tôi và các chú tản cư về vùng quê nghèo Hà Lam, ở chung trong ngôi nhà tranh vách đất, tôi nghe những người lớn nói với nhau rằng Tây sắp rút về nước, khi đó tôi bốn tuổi, rồi có một ông làm công trong làng đem đôi bầu đến gánh tôi và chú Út về. Nằm khoanh trong bầu, bên trên quấn khăn vải che nắng, đung đưa theo bước chân nhịp nhàng tôi say sưa ngủ, khi qua trạm kiểm soát có người bảo ông dừng lại và la lớn “gánh con nít’’, ông gánh bầu chắc đã mệt vì đường xa, bỏ tôi và chú Út xuống đường đi rồi hai người nhanh chân chạy mất. Tôi mầy mò tìm lối một hồi mới tìm ra cổng Tam Quan. Lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn thấy ngôi nhà to lớn với nét đẹp cổ kính nằm giữa lũy tre xanh cao ngất. Tôi đi mỏi chân mới vào được nhà và đó là những ngày thơ ấu tuyệt vời như trong thần thoại… Và như thế tôi lớn lên giữa vườn rau luống cà của bà nội cho đến khi bà qua đời 1958.

 

 Trong tiệm ăn, mọi người ngồi đông đủ quanh những chiếc bàn tròn, tôi ngồi chung bàn với mấy vợ chồng cậu em. Tôi đang đợi một người, mấy ngày nay anh ấy luôn ở bên tôi chia sẻ và an ủi, anh là đồng nghiệp cũ dạy cùng trường với tôi, cuối cùng anh cũng đến ngồi bên tôi, gắp đồ ăn cho tôi, tôi cũng gắp lại cho anh, tất cả như thể hiện sựquan tâm.Tôi thành thật cảm ơn anh về những lời mời đi ăn, đi dạo cảnh sòng bài… nhưng trong lòng tôi chỉ hướng đến việc cầu nguyện chú tôi sớm siêu thoát.

 

 Đứng trước cửa nhà hàng, nhìn về phía tay phải là tháp chuông nhà thờ cũ kỹ điêu tàn mái nhọn vươn lên cao vút. Con chiên không còn đến lễ thánh nữa. Thầy Kiến Như đã mua lại và sẽ thay hình đổi dạng thành ngôi chùa tên là Phật  Quang. Các em tôi cùng nhau đóng góp cúng dường, tôi cũng phụ một tay.

image004.jpg

 

             "Chúa đi chùa tới'' là một thành ngữ phổ biến hiện tượng này đang xảy ra nhiều nơi trên nước Mỹ từ miệng một cậu em đã lọt vào tai tôi. Tôi sẽ đến đó cùng chú, cô, các em và các cháu làm lễ an vị bàn thờ chú tôi, đánh dấu sự kết thúc của một kiếp  người.

 

 Trước 1975, chú Bảy ở Đà-nẵng, vừa là thương gia vừa là hiệu trưởng của một trường trung học, rất thành công, luôn ở trên đỉnh giàu sang nhà lầu xe hơi và vợ đẹp con ngoan. Ông là người khắc kỉ, sống gương mẫu không nhiễm bất cứ một thói hư tật xấu mà kẻ có tiền thường vấp phải đó là niềm tự hào. Ông là tấm gương sáng cho gia tộc và niềm ước mơ cuả nhiều người. Tuy nhiên nếu tôi hỏi chú tôi: “Giàu như vậy theo chú tiêu tiền như thế nào là hợp lý” và câu trả lời tôi chắc rằng nhiều người không đồng ý và cho rằng không rộng lượng.

 

 Khi tôi lên mười tuổi thì mẹ tôi qua đời, trong bối cảnh đó chú tôi nhận tôi về nuôi và coi như một đứa con gái. Trong cảnh giàu sang và không khí ngai ngái mùi xi-măng (từ xưởng in gạch bông), tôi thấy mình lạc lõng, bơ vơ… nhớ bà nội, nhớ mẹ. Còn chú tôi thì bận rộn tối ngày, Thím vốn là con nhà cao sang quyền quí, cháu vua Bảo Đại nên một con bé nhà quê như tôi khó mà gần gũi. Các em toàn là con trai tối ngày tránh né để khỏi bị chọc phá là may lắm rồi vì thế bản tính kiên cường và bướng bỉnh như nam nhi có mặt trong tôi mạnh mẽ  là để  tự vệ. Nhiều khi tôi ước mơ phải chi chú tôi có con gái để tôi làm bạn hay ít ra được mặc áo quần thừa là đủ vui.

 

 Tôi chỉ chờ đến cuối tuần và nghỉ hè là chạy tuốt về quê, không gian rộng rãi giữa thiên nhiên thơm mùi hoa cau hoa lài, trèo hái trái chín trên cây vui với chó, mèo, gà, vịt… đó là thiên đường tuổi thơ.     Rồi súng đạn nổ đì đùng trong đêm tối, tình hình trở nên nguy hiểm tôi đành gạt lệ ra đi không hẹn ngày về. Sau đó, ngôi nhà to lớn chạm trổ rồng phượng, theo lối kiến trúc cung đình vang bóng một thời của ông bà cũng làm mồi cho ngọn lửa trong chiến tranh, ruộng nương xiêu lạc...

 

 Ở với chú thím tôi  được hai năm, tôi quay về với ba, ông đã tục huyền sống bằng nghề giáo cùng với hai cô em gái ngoan hiền hơn tôi. Nhưng đời  tôi không dừng lại ở một nơi nào lâu luôn có cuộc khởi hành mới đang chờ trước mặt trong hành trình đi tìm hạnh phúc.

image002.jpg   

 

Đặc biệt có ba người nổi bật trong công tác từ thiện mà tôi không thể không nhắc đến. Cậu Ba điềm đạm ít nói nhưng làm thì không thua ai. Nhường phòng đẹp nhất của em khi tôi đến thăm và pha cho tôi ly cà phê sáng. Tôi vẫn nhớ ngày em dẫn tôi đi New York thăm tháp đôi trước khi sụp đổ tan thành. Em là kỹ sư Công chính, ngoài việc làm bận rộn trưởng phòng xây dựng nhà cửa cho những người nghèo, về tới nhà em cùng vợ lo phụng dưỡng cha mẹ già làm tròn chữ hiếu. Lo thủ tục giấy tờ trợ giúp tiền bạc để ngôi chùa Phật Quang sớm hoàn thành.

 

Cậu Tư lịch thiệp, hào phóng như đại gia, em cùng vợ đã dẫn mẹ con tôi lên lầu cao vừa ăn vừa ngắm nhìn xuống thác nước Niagara ở giữa biên giới Canada và Mỹ. Ánh hoàng hôn xuyên qua hơi nước để lại một đoạn cầu vồng. Khi nắng lịm dần, ánh đèn muôn màu chiếu sáng trong bóng đêm trên dòng thác với vẻ đẹp  lung linh, huyền diệu, thoát tục. Em quả là đại gia thứ thiệt làm chủ trên mười căn nhà. Kỹ sư điện tài ba có hạng, chế tạo ra những chiếc máy có khả năng tiêu hủy vỏ xe phế thải, chế rác thành xăng dầu. Làm việc những thiện như cấp học bổng cho các du học sinh đến từ Việt Nam, em còn bảo tôi: “Chị nói muốn bất cứ cái gì trong khả năng của em sẽ làm cho chị’’, tôi mừng không phải có nơi để nhờ vả mà mừng vì “Sự giàu có tỷ lệ thuận với lòng quảng đại’’.

 

Còn cậu Năm tính tình vui vẻ chọc phá nói cười như con sáo, có cô vợ tử tế tốt bụng, khi mẹ con tôi đến thăm gia đình, được ăn trưa trên du thuyền chạy dọc theo dòng sông Potomac và luôn thể ngắm cảnh thủ đô. Em mới mua thêm condo ở vùng biển Florida và không quên mời tôi đến cùng gia đình em hưởng gió mát và có dịp ướp mình trong muối biển, may ra văn chương của tôi thêm chút mặn mà. Em là tiến sĩ Tin Học, hiện làm cho ngân hàng trung ương ở Hoa-Thịnh-Đốn. Hai vợ chồng đồng tâm xây những giếng nước máy gần Bồ Đề đạo tràng nơi Phật thành đạo vùng quê nghèo nàn cuả Ấn Độ hồi hướng công đức cho cha. 
Tôi cũng xin cảm ơn chú, cô và các em đã đóng góp phụ cùng tôi cúng dường xây thiền viện Bồ Đề ở quận Liên Chiểu dưới chân đèo Hải Vân. Trong dòng chảy của đạo Phật tôi đã gặp người thầy dạy Lý Hoá thời trung học, giúp tôi hiểu thêm Phật pháp và khai sinh những dòng này .  

Trước bàn thờ linh thấy vợ, các em, con cháu quỳ gối đông đủ chắc chú tôi mỉm cười, trong cái buồn ly biệt có cái vui hội ngộ. Sau khi cầu siêu, ai ở xa không thể trở lại thì xả tang. Tôi đứng lên đặt khăn tang vào mâm, cúi xuống lạy và đây là lời thì thầm qua tâm thức: “Ngày mai con về sớm, con biết chú thương thím và con cháu nhiều lắm nấn ná thêm thời gian ngắn không sao. Ghé qua Ấn Độ thăm hai cái giếng nước xem trẻ con vui đùa tắm rửa, rồi chú có thể về thăm quê nhà, đường thênh thang nhẹ tênh không cần có hành trang hay giấy tờ tùy thân. Chú nhớ bay đến thiền viện dưới chân đèo Hải Vân  xem thử công trình xây cất tới đâu rồi vào Bảo tháp chiêm bái “Xá lợi Phật”. Ngao du sơn thủy một tí rồi quên đi cuộc đời trần thế chia phôi bởi luật vô thường: “THÀNH, TRỤ, HOẠI, KHÔNG”. Chú theo hào quang của đức Phật A-Di-Đà hoà nhập vào luồng hùng lực siêu nhiên, vi diệu của đất trời vũ trụ vạn hữu, hạnh phúc vô sinh bất diệt”.

Bước vào ngôi nhà quen thuộc, thi thoảng mùi hoa Lan và hoa Mai chưng tết nở rộ lòng tôi có chút  bình yên. Sau chuyến đi trải qua bốn ngàn dặm, mất hai ngày đường khác biệt giờ giấc, thêm sự mất mát, tôi mất mấy ngày để trở lại đời sống bình thường. Vẫn chưa yên, năm nay tôi có sao Thái-bạch chiếu mạng nhìn đâu cũng thấy một màu tang trắng. Ngày 8/3 hàng triệu con cá Sardine chết trắng bờ biển Redondo gần nơi tôi ở, ngày 9/3 được tin ông dượng chồng dì, em của bà mẹ kế vừa mới qua đời sau những năm tháng dài bệnh tật, ngày 11/3 tôi đi tìm chiếc áo đầm đen thích hợp để ngày mai đi đám tang thì động đất ở Nhật chín chấm, sóng thần san bằng cơ sở vật chất và hàng chục con người  bị kéo ra biển cả. Chẳng biết làm gì hơn, tôi ký cái check gửi vào hội Hồng Thập Tự để việc cứu trợ được nhanh chóng.

 

 Mùi tử khí và hơi phóng xạ hòa trong không khí. Rồi một nhà tiên tri đã đoán đúng những lần động đất phán rằng: “Hiện tượng chim chết cá chết hàng loạt báo hiệu rằng ngày 26/3 này Cali sẽ có một trận động đất và sóng thần lớn hơn Nhật bản và sức tàn phá khủng khiếp”. Truyền thanh, truyền hình, báo chí, email nhắc tới nhắc lui, bạn bè gọi hỏi lung tung. Tôi cũng bị lôi vào cơn sóng lo lắng, bất an, đi mua thức ăn khô, nước uống, chất đốt về dự trữ, gửi tiền đóng học phí cho một học trò ở Huế tôi bảo trợ. Tôi gọi các con hỏi có sợ không? Chúng bảo: “Chết chung cũng vui đâu có sao đâu mẹ’’. Thần chết năm nay hung hăng quá cầm lưới hái đi khắp nơi. Tôi đâu biết trốn tránh nơi nào, đâm lì “chết thì chết’’.

 

 Lời Phật dạy: “Quá khứ thì đã qua rồi, tương lai thì chưa tới thức giả biết sống với giây phút hiện tại”. Giờ đây tôi đang dự tiệc, ngồi bên người bạn gái chuyện trò, uống vài ly trà xanh có khả năng chống lão hóa, ăn vài chén chè đậu xanh cho mát lòng, khiêu vũ vài bản để khối óc này còn điều khiển đôi chân đi đúng nhạc điệu.

 

 Bước qua tháng Tư, thân này vẫn còn sống nguyên vẹn. Nhưng chiến tranh ở Lybia, Trung Đông, bão lụt miền Trung -Tây Hoa Kỳ tiếp tục đưa người về bên kia thế giới. Hai nhân vật nổi tiếng cũng đến ngày trút bỏ hình hài: Đệ nhất phu nhân thời Đệ nhất cộng hòa bà Ngô Đình Nhu và Trùm khủng bố Bin Laden.

 

            Mùa Vu Lan năm nay tôi nghĩ rằng có nhiều vong linh còn lênh đênh vất vưởng chưa biết về đâu. Xin những người con Phật đồng tâm khấn nguyện cho họ  được siêu sinh về thế giới an lành.

 

 “Nguyện đem công đức này hướng về khắp tất cả,

 

Đệ tử và chúng sinh đều trọn thành Phật đạo”.

 

 

 

Thương tặng các em,

Bích-Trâm Nguyễn

 

Cali, May 15/2011.

 

 

 

         

  •  
BÌNH LUẬN








CÁC TIN LIÊN QUAN

1 2 3 4 5
TOP
sanpham_detail array(2) { ["com"]=> string(8) "bai-viet" ["id"]=> string(3) "726" }