Phatgiao.vn - Phật Giáo Việt Nam

 
Tìm kiếm
Thư viện hình ảnh
Âm lịch
Liên kết Website
Trắc nghiệm
Facebook Fanpage

Bàn tay với tìm hy vọng

 cslh1.jpg

 

cslh2.jpg

Dù đã biết trước những ngày lũ lụt, bão tố sẽ đến, do tin tức về thời tiết được thông báo, cần đến sự phòng chống, ngăn ngừa, lánh nạn, nhưng rồi cũng không tránh khỏi, nhất là đối với hoàn cảnh khốn khổ, nghèo nàn của đồng bào quê hương, của những dân tộc, mà những vùng bị lũ lụt, thiên tai vẫn còn thiếu thốn đủ mọi phương diện, hạn chế khả năng, phương tiện chống chỏi…hoặc cũng không thể nào làm ngưng được những cơn thịnh nộ của cuồng phong, mưa gió, nước dâng, lũ lụt, cũng như, nhiều khi có sự phụ hoạ hoặc có bàn tay của con người, do lòng tham sân si, vị kỷ…tiếp sức.

Làm sao có thể bỏ nơi là nhà cửa, tài sản cỏn con còn ở đó? Làm sao có thể rời xa nơi có người thân, họ hàng, bè bạn? Làm sao có thể dứt tình ra đi khi bao tấm lòng thân thương, làng xóm vẫn còn đậm đà tình tự đâu đây? Bão đã kéo con người xa nhau, gió đã cuốn bao tấm lòng rời rạc, mưa đã lau khô nước mắt con người, lũ lụt cuốn đi, chỉ để lại là khoảng trống vắng bao la, hoang tàn, mất mác. Tất cả chỉ còn là nước và nước….lênh láng, mênh mông..

Màn hình TV, tin tức trên các nhật báo, truyền thanh … đưa lên những hình ảnh bi thảm, cầu cứu, rền vang những tin tức ghi nhận, lời kêu gọi cứu giúp …tất cả mọi diễn biến đều nói lên những khổ cảnh, yếu đưối của con người trước thiên nhiên, và kêu gọi lương tâm, từ tâm của mọi người để trợ giúp, cứu giúp, chia sẻ…

Người con Phật là những người áp dụng lời Phật dạy vào đời để chuyển hoá thân tâm, hiểu rõ “ba cõi không an, mọi nơi chốn đều vô thường”, nhưng tự nguồn tâm, lại khơi dậy từ lực có mặt, bùng phát, nhìn thấu rõ những khổ cảnh của đồng loại, trước những bất lực và nghiệp lực đem lại, chợt dâng lên những nổi niềm xót xa, tiếp cận…

 

mắt em đó sao, đâu rồi nước mắt

có phải chăng, mưa đã lấy đi xa

em ngồi đó, ngàn thu còn vang tiếng

bàn tay mòn, vung vẫy giữa biển khơi

 

loài người ơi, đâu tiếng nói con người

em thổn thức, buông van lời tình tự

mỗi trái tim thôi, kêu gọi lòng người

em mòn mỏi, khan lời cầu tha thiết….

 

            Tôi đã lặng người, xúc cảm, nước mắt cay cay, lòng thật xốn xang, bối rối. Đừng nói tôi phải lặng tâm lúc nầy, vì đó là do nghiệp lực. Đừng kêu tôi im tiếng, vì đó là chuyện vượt khỏi tầm tay. Đừng bắt tôi nhắm mắt, lãng quên, vì đôi tai tôi thính, còn nghe tiếng kêu gọi. Vì, trong trái tim tôi, tôi muốn nói, muốn kêu gào lên giữa đất trời… xin bàn tay của mọi người chia sẻ, xin cho trái tim mở rộng, và xin cho giọt nước mắt vẫn còn tươi đẹp trên đôi mắt của mọi người…vì chúng ta là con người, đồng chủng loại….

 

Này anh, này chị,

đừng đổ nước vào tôi làm ướt

đừng làm tung toé

nước rất cần cho nhiều nơi khan hiếm

vùng hạn hán, nơi thiên tai

nơi đây, chúng ta có đủ

đừng đùa giỡn

đừng làm phung phí

hãy ngủ đi

chờ một ngày mới

có ánh nắng chói chang

có ngọn gió chạy nhảy vui đùa

có tiếng cười dòn,

vỡ ra giữa bầu trời

có tôi, có mọi người

đời có khi buồn lo

cũng có lúc vui tươi

có nước mắt

cũng có nụ cười rạng rỡ

như chuyện của đời thường

sáng tối

này mẹ, này cha

hình có tiếng gì vang dội

như xô ngả mọi vật

tràn lan, chấn động

cuốn trôi...

con rất sợ

sao chân con lạnh

sao thân con ướt

sao nước đâu lại đổ

đẩy xuống nhà mình

khắp mọi nơi

cha mẹ đâu rồi?

anh chị em … con đâu?

sao nhà cửa trôi đi

sao đồ đạc chìm nghỉm,

dấu vết không còn

cha mẹ ơi! cứu con

chỉ có tình yêu thương

như tình của bà mẹ vì con

mới có nghị lực,

hy sinh, cứu giúp

con ngộp thở quá

hãy ráng đập vỡ ngói nhà

cạy lên vài miếng ngói

làm lỗ hỗng

Ráng vươn lên

để chúng ta thở

được nhìn thấy ánh sáng

đưa những bàn tay với cao lên

cao lên nữa

như đêm tối có ánh đèn

cất lên lời kêu gào

kêu gào thật to, thật lớn

cho vang rền không gian

cho lũ lụt ngưng lại

cho loài người thương yêu

cho những ai gây nên nạn tai

xin hãy dừng lại

vì lương tâm con người

những ai tham lam

xin hãy nhìn lại

đây là đồng loại

đây là con người

con người thì có tình thương yêu

xin cứu chúng tôi

hy vọng sẽ sống sót

chúng ta sẽ sống sót

mọi người sẽ nhìn thấy

bóng dáng con người

yếu đuối bất lực

trước nghiệp cảnh diễn bày

mọi người sẽ động lòng

vì trong tâm

ai cũng mang giống người

hạt giống của tình thương

hạt giống của chia sẻ, thương yêu

bàn tay với cao lên

tiếng nói cất cao lên

để được thở

hít khí trời trong sáng

dù dưới chân

dù chung quanh

nhà tan, cửa nát

nước tràn lan như cánh đồng nước

nhưng vẫn còn hy vọng

vì tình người không bao giờ mất

dù trước bao nhiêu nghiệt ngã,

nghịch cảnh vây quanh

thì tình yêu thương vẫn còn

em đừng sợ

dù đất trời có nghiêng ngả

lòng con người vẫn không thay đổi

em đừng sợ

hãy vươn tay lên

cho hy vọng vẫn còn,

đâu đây, thật gần gũi

thật tình người ....

 

Trái tim của con người thật là tuyệt đẹp, thật là kỳ diệu, là chiếc chìa khoá vô tâm, vô tự, vô hình, vô tướng, vô vọng, vô niệm…nhưng có khả năng mở ra tất cả cánh cửa của các cảnh giới, và đem con người gần lại với nhau, sẻ chia chân thành, thương yêu đùm bọc…. bởi vì nhận thức được rằng “ mọi người đều có Tánh Phật và sẽ trở thành vị Tỉnh thức”, nên quí trọng, tri ân…

cslh3.jpg

 

Ghi lại những cảm xúc…   Ngày 25.10.2010   Cư sĩ Liên Hoa

BÌNH LUẬN








CÁC TIN LIÊN QUAN

1 2 3 4 5
TOP